flash back là gì

Bách khoa toàn thư hé Wikipedia

Flashback hoặc "hồi tưởng lại" (đôi khi cũng khá được gọi là analepsis) là một trong định nghĩa dùng vô phim hình ảnh và văn học tập, là cảnh xen kẹt để lấy mẩu chuyện ngược thời hạn Tính từ lúc điểm thời điểm hiện tại vô mẩu chuyện biểu diễn phát triển thành của tập phim.[1] Flashback thông thường được dùng nhằm kể lại những biểu diễn phát triển thành tiếp tục với vô quá khứ trước lúc chuỗi sự khiếu nại chủ yếu ra mắt, mục tiêu nhằm cụ thể thêm vào cho diễn biến cần thiết của tập phim.[2] Còn bám theo khunh hướng định nghĩa ngược lại, flashforward (hoặc prolepsis) đã cho chúng ta biết những sự khiếu nại tiếp tục xẩy ra vô sau này.[3] Cả flashback và flashforward đều được dùng nhằm link cả mẩu chuyện, cải tiến và phát triển một anh hùng chắc chắn, hoặc bổ sung cập nhật thêm nữa cấu hình của mạch biểu diễn phát triển thành mẩu chuyện. Trong văn học tập, định nghĩa internal analepsis là sự việc hồi ức về 1 thời điểm trước bại vẫn nằm trong mẩu chuyện chính; external analepsis là sự việc hồi ức về một thời hạn này bại trước lúc mẩu chuyện chủ yếu thực sự chính thức.[4]

Bạn đang xem: flash back là gì

Xem thêm: subordinate clause là gì

Trong phim hình ảnh, flashback tế bào miêu tả thưởng thức khinh suất của một anh hùng chắc chắn bằng phương pháp thể hiện tại ký ức về một sự khiếu nại trước bại, thường thì điều này được dùng nhằm "giải quyết một túng bấn ẩn" vô mẩu chuyện ("resolve an enigma").[5] Flashback vô cùng cần thiết trong những chuyên mục phim hình ảnh như film noir và melodrama.[5] Trong phim hình ảnh và truyền hình, người tớ đi vào một số trong những chuyên môn của camera, những hiệu chỉnh và cảm giác quan trọng được đi vào nhằm lưu ý người coi rằng phân cảnh ra mắt là flashback hoặc flashforward. Ví dụ như, những cạnh của khuông hình rất có thể bị cố ý thực hiện lờ mờ, hình hình ảnh rất có thể bị méo hoặc nhòe, sắc tố không bình thường hoặc tông màu nền nâu đỏ gay hoặc thậm chí còn đơn sắc trong lúc toàn cỗ mẩu chuyện chủ yếu ra mắt bên dưới tông màu nền khá đầy đủ, đều rất có thể được dùng vô định nghĩa này. Phân cảnh lại mờ dần dần hoặc tan phát triển thành, người tớ dùng camera triệu tập vô khuôn mặt mũi của anh hùng và rất có thể được dẫn vì thế tiếng nói của những người kể chuyện (phân cảnh thể hiện tại ký ức của nhân vật).[5]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]